Tâm sự Dạ Hương

Chị cả giàu nhưng hỗn hào với mẹ

Cập nhật: 09:16, Thứ 4, 26/06/2019

Từ khi ba cháu mất thì sự căng thẳng giữa chị và mẹ như mất kiểm soát luôn đó cô. Chỉ mỗi có một việc là giúp em trai hay không mà chị ấy hỗn hào với mẹ suốt.

Cô kính mến!

Ba mẹ cháu sinh được ba người con. Chị Hai, cháu và em trai út. Ngày nghèo, ba mẹ cháu cũng như mọi người, nuôi mấy chị em cháu bằng tất cả sự tháo vát, thông minh, chắt chiu, cần kiệm. Chị của cháu thành đạt nhất, bằng cấp cao nhất, lấy chồng giàu. Cháu chỉ bằng cử nhân, đi làm, chồng cháu là kỹ sư.

Riêng em trai cháu chỉ có bằng trung cấp, lận đận cả đường kinh tế lẫn vợ con. Nó lấy vợ muộn, vợ bị bệnh thận, phải chạy thận, vợ chồng coi như chỉ có nghĩa vụ. Rồi nó yêu một phụ nữ đã có con riêng, giờ phải nuôi vợ bệnh, nuôi con của vợ và nuôi con trai nhỏ của mình mới có hai tuổi.

Lá thư này không nói chuyện em trai cháu cô ơi. Cái số nó vậy rồi cô, nhưng được cái nó khỏe mạnh tháo vát như ba của cháu vậy. Rồi nó sẽ ổn và thong dong, dù cô vợ có con riêng nhưng chúng nó hạnh phúc, biết thương người vợ phải chạy thận hàng tháng kia. Cuộc đời không phải lúc nào cũng hai với hai là bốn, đúng không cô?

Cháu rất tâm tư về chuyện mẹ cháu với chị gái cháu. Từ khi ba cháu mất thì sự căng thẳng giữa chị và mẹ như mất kiểm soát luôn đó cô. Vì thực ra chị ấy với ba có hợp tính, chị ấy với mẹ khắc khẩu do kỵ tuổi đó cô. Nhưng con với cái đâu thể ỷ mình tuổi chó mẹ tuổi mẹo mà nói kỵ tuổi rồi nọ kia đúng không cô? Chỉ mỗi có một việc là giúp em trai hay không mà chị ấy hỗn hào với mẹ suốt.

Cô ơi, người mẹ nào chẳng quý con trai đúng không cô, em cháu lại là con trai út nữa. Mẹ yêu cầu chị ấy phải chăm sóc đứa cháu gọi chúng cháu bằng cô ấy, đó là đứa sẽ ôm bàn thờ ông bà nội, đúng không cô? Tính chị của cháu là càng bị áp đặt, càng định hướng chị càng ghét, chị phản ứng. Chị có tiền, đi công tác nước ngoài như cơm bữa, xài toàn hàng hiệu kia mà.

Nhưng giỗ ba chúng cháu, giờ chị ra công thức, giỗ bao nhiêu mâm bao nhiêu tiền chia ba đứa con cùng gánh, thế thôi. Cháu hợp với mẹ, cháu ở gần mẹ, cháu chăm mẹ, nhưng chị cả và mẹ, là mối quan hệ rất quan trọng, đúng không cô? Mẹ cháu buồn và khóc suốt cô ơi.

----------------------

Cháu thân mến!

Cháu nói đúng, chị cả, trong này mình gọi là chị Hai với mẹ quan trọng hơn các con thứ. Vì sao? Vì đầu xuôi thì đuôi lọt. Chị thành đạt mà hiếu nghĩa nữa thì gia tộc sẽ vui lịm luôn. Ngược lại, sẽ trục trặc suốt. Bởi vì mẹ sẽ ấm ức tủi thân, các em sẽ nhìn vào chị mà trách cứ, các thành viên của gia đình nhỏ sẽ bời rời, không khí sẽ mất vui, mãi mãi.

Vấn đề của gia tộc cháu không phải ở đứa em út của cháu. Cho dù mẹ quý con trai không sai, cho dù nó bằng cấp thấp nhất, cho dù nó lận đận vợ con… giá như không có chị cả giỏi và giàu nó vẫn cứ như thế mà tồn tại và vượt qua.

Nhưng có lẽ, mẹ cháu đòi hỏi không quá đáng, bởi vì sao em nó gian khó và chật vật mà chị ruột nó không đoái hoài? Tình máu mủ đâu, nghĩa chị em, tình thương với cháu nội của ba mẹ mình đâu? Và trên tất cả, mẹ quan niệm nước mắt chảy xuôi, chị thương em là quy luật mà nếu làm ngược lại thì như rằng là ngược đời, vô cảm vô tâm, không hiểu nổi.

Người Việt mình có một đặc điểm cố hữu trở thành nan giải là nhìn vào cư xử của người giàu để mà xét đoán. Vì sao? Người mình có ham tiền không? Cô nghĩ không phải vì người đó giàu mà vì xã hội điêu linh của mình tồn tại nhờ vào đùm bọc, các gia đình các gia tộc là những tế bào làm nên xã hội mình hàng ngàn năm nay.

Cõng nhau, bao bọc nhau, sớt chia nhau, đã thành vẻ đẹp truyền thống hơn mọi thứ khác. Vậy nên khi đã có, là phải biết san sẻ cho người kém hơn mình dù người đó là kém cỏi, kém cạnh, kém tài, thậm chí kém đức.

Mẹ của cháu nặng truyền thống. Chị của cháu chắc theo quan niệm phương Tây, hai quan niệm mâu thuẫn nhau. Và rồi tính khí con cả ương ngạnh, mẹ áp đặt tình thương của mẹ cho chị gái với em trai nên chị của cháu thấy vô lý, thấy chối.

Và lâu ngày, chuyện ấy thành kinh niên, mãn tính. Có thay đổi được không? Khi ba của cháu mất, rường cột gia đình không còn, các thành viên xô lệch, mẹ yếu thế, chị cậy quyền, có vẻ mẹ buồn không là làm quá nhưng không biết sao cải thiện được không khí này.

Thôi cháu ạ, có người sòng phẳng đến mức giỗ của ba mà cũng chia đều cho các em tiền tiệc thì nói làm gì nữa? Vấn đề nằm ở chữ hiếu rồi. Ai ít hiếu, ai cạn hiếu, mặc đi cháu. Nên khuyên mẹ, làm nhẹ chuyện này, bởi có làm căng thì người đau nhất vẫn là mẹ.

Cha mẹ sinh con trời sinh tính, cứ nghĩ vậy cho đơn giản và nếu nhà mình hoàn hảo thì nhất nhà mình, thiên hạ lép hết sao? Khoan thai, vui sống, cầu bình cầu an cho thoải mái, cháu nhé.

Dạ Hương

Share Facebook Share Google Share Twitter

Bình luận

Gửi bình luận